Vẫn con đường làng cũ, Tết này mình lại về quê...


Vẫn mái nhà nhỏ đơn sơ, mình cùng mẹ dọn dẹp từng góc nhà, lau lại bàn thờ, sắp xếp lại những món đồ quen thuộc. Mọi thứ dường như vẫn còn nguyên vẹn… Chỉ có bố là đã đi xa mãi mãi.

Ngồi giữa căn bếp cũ, mình chạm tay vào những chiếc đũa tre bố từng vót. Những thanh lạt bố chẻ để gói bánh chưng ngày nào. Từng động tác, từng lời dặn của bố như vẫn còn đây – “Gói cho vuông con nhé… buộc cho chắc tay…”. Ngày còn sống, bố là người chẻ lạt. Bố gói giò, Bố làm những chiếc bánh chưng tày dài, Bố nhóm lửa… Còn mình chỉ là đứa con gái ngồi bên, học từng chút một mà không biết rằng… có một ngày, tất cả chỉ còn là ký ức.

Tối nay, mình ngồi luộc bánh chưng bên bếp lửa hồng. Lửa cháy tí tách. Khói bay lên quện vào mái bếp, ủa vào đuôi mắt cay cay. Tuổi thơ bỗng ùa về nguyên vẹn, những đêm thức canh nồi bánh, bố kể chuyện xưa, mẹ rót trà nóng, mình lim dim ngủ gục bên ánh lửa bập bùng… Mình nhớ bố. Nhớ đến nghẹn lòng. Nhưng giữa nỗi nhớ ấy lại trào dâng một niềm hạnh phúc rất lớn. Hạnh phúc vì mình đã từng có bố. Hạnh phúc vì mình được sinh ra, được yêu thương, được dạy dỗ. Hạnh phúc vì những ký ức ấy vẫn còn nguyên trong tim, không gì có thể lấy đi. Có những người rời xa ta bằng hình hài, nhưng lại ở lại mãi trong từng nếp nhà, từng mùi hương, từng mùa Tết.

Đầu nhà thơm mùi hương bưởi. Ao vườn cá động chân bèo. Phòng khách mùi trầm thoang thoảng. Chén trà nóng bốc hơi dịu nhẹ. Khói bếp quyện cùng mùi bánh chưng đang sôi. Tiếng mưa Xuân tí tách… Tất cả hòa vào nhau thành một mùi Tết rất riêng – mùi của yêu thương, của gia đình, của những điều không thể gọi tên.



Tết nay, về đón Tết quê cùng những người thân thương, mình hiểu rằng: Sự có mặt của ta trên cõi đời này đã là một ân phúc. Được sống. Được yêu. Được nhớ. Được biết ơn.

Và dù không hiện hữu trong ảnh chụp gia đình Tết nay, nhưng mình tin rằng, sau làn khói trầm ấm ấy, Bố vẫn đang đâu đó mỉm cười, nhìn con gái đã biết gói bánh chưng thật vuông, mỉm cười khi con gái trưởng thành và con về nhà đón Tết quê!